Người đàn bà 10 năm giả ốm làm từ thiện với tổng số tiền lên đến hơn 1,5 tỉ đồng ấy chính là bà Lê Thị An, hiện là Phó ban giao thông hội Thanh Niên xung phong Hà Nội. "Bông hoa" đường 9 Nam Lào Gặp bà sau vài lần hẹn không thành vì bà phải nằm viện do bị ngã gẫy tay. Khi tay chưa khỏi hẳn thì bà lại sắp vào viện để mổ cho đôi mắt đục thủy tinh thể. Nhiều năm nay, bà còn chịu đựng rất nhiều những vết thương do chiến tranh gây ra, nhưng không cho nên mà người phụ nữ ấy chịu ngồi yên một chỗ… Bà Lê Thị An Năm 18 tuổi, bà An tình nguyện xuất phát làm thanh niên xung phong hỏa tuyến Bình Trị Thiên và được cắt cử về đơn vị đại đội 953, đội 89, binh trạm 12, đoàn 559, thuộc ban Xây dựng 67. Nhiệm vụ của đơn vị bà là mở đường và tải đạn, lương thực cho các binh trạm khác nhau ở các tuyến đường 10, đường 3/2, đường 12, đường 18, đường 9, đường mòn Hồ Chí Minh. Vì là khu vực tuyến lửa của trận mạc nên suốt ngày phải đối diện với sự sống và cái chết trong tấc gang, trên đầu là phi cơ địch quần phá, dưới đất đầy rẫy bom mìn, bà An và các đồng đội không thiếu những phen chết hụt. Tuy nhiên, những "bông hoa" nở dọc tuyến đường Trường Sơn ấy vẫn luôn cầm cố đảm bảo thông suốt đường vận chuyển vũ khí, lương thực, khí tài vào chiến trận miền Nam, Lào, Campuchia,… Nửa năm sau khi nhập ngũ, bà An đã được lên làm C phó của đại đội, một năm sau đó bà lại chuyển hẳn sang ban hậu cần, trận mạc B5 (chiến trường đường 9 Quảng Trị), đoàn 559. Với ý thức gan dạ, nhanh nhẹn, cô nữ thanh niên xung phong với mái tóc hai bím, đôi mắt to và giọng nói lảnh lót đã khiến bao chàng trai trên đường ra chiến trường phải thương thầm, nhớ trộm. Nhiều người đem lòng yêu, ngỏ lời nhưng cô An đều khước từ, bởi lẽ với những cô gái nơi tuyến lửa như cô lúc bấy giờ chỉ có giang san và chủ nghĩa anh hùng cách mệnh là trên hết, niềm hạnh phúc riêng chỉ có thể chờ trong ngày hòa bình. Ước mong về một mái ấm gia đình với một người chồng tốt và những đứa con ngoan luôn hiện hữu trong bà nhưng mãi đến năm 1971, bà An mới nhận lời kết hôn với người đồng đội của mình là ông Đặng Tài (người Kiến Xương, thăng bình). Bó hoa ngày cưới nở giữa tiếng bom đạn đì đùng của quân thù như một món quà của những người đồng đội, đồng chí cho hai vợ chồng. Lời chúc phúc ấy quả nhiên thành hiện thực khi năm 1972, vợ chồng bà có tin mừng khi chuẩn bị chào đón đứa con đầu đời. Dù mang thai, bà An vẫn quyết xin ở lại vùng hỏa tuyến, "bụng chửa vượt mặt" vẫn cùng đồng đội vác đạn, lương thực… Khi có bầu tới tháng thứ 8, bà mới về Bắc và chuyển sang công tác khác. Bà Lê Thị An (tay trái) và đồng đội Sau năm 1975, cả hai vợ chồng bà An may mắn trở về và được phân công công tác tại phòng liên lạc chuyển vận huyện Kiến Xương, thăng bình. Dù là gia đình cán bộ then chốt của huyện nhưng gần 10 năm trời gia đình bà phải sống trong căn nhà dựng tạm của khu nhà tập thể công ty đường sông, khi có đất cũng tự hai vợ chồng đóng gạch làm nhà. Có những lúc cả nhà bà phải ăn sắn độn với cơm và có lần cả gia đình phải đi viện cấp cứu vì say sắn. Mặc dầu nghèo nhưng bà An lại là người "thảo" tính, vẫn thường giúp đỡ người khổ hơn mình. Chuyện bà hay cho gạo, cho tiền mấy người ăn mày khiến không ít đứa ở cơ quan bĩu môi cho rằng bà là người "dỗi hơi". Một lần, gặp hơn 10 người ăn xin đi ngang qua nhà, bà yêu thương nấu cho họ nồi cơm to tướng. Sau đó cả hai vợ chồng ông bà đi mượn chăn chiếu cho họ ngủ nhờ. Sáng hôm sau bà An còn nấu cơm ăn sáng và cho mỗi người một bò gạo. Tình nghĩa đồng đội Gần 1,5 tỉ đồng làm từ thiện hơn 10 năm trời, trong đó gần 900 triệu dành cho quê hương Quảng Hợp, Quảng Xương, Thanh Hóa. Nhiều người thắc mắc về số tiền lớn ấy, bà chỉ cười: "Tiền ấy đều từ các cô con gái của bà". Được biết bốn cô con gái của bà tuần tự đi xuất khẩu cần lao, hiện đang sống và làm việc tại nước ngoài, còn cô út thì đang sống với vợ chồng bà An ở Hà Nội. Bà An luôn cảm thấy day dứt khi nhìn thấy cảnh những người lính từng vào sinh ra tử nơi trận mạc, trở về quê hương mà vẫn thiếu ăn từng bữa. Bản thân cũng không khá giả gì nhưng ít nhất, vợ chồng bà cũng không phải chịu cảnh no bữa nay lo bữa mai. Sau này, khi các con đã lớn khôn, gánh nặng mưu sinh của vợ chồng bà dần nhẹ đi. Nhờ có bốn cô con gái mà bà có điều kiện để thực hành tâm nguyện của mình. Số tiền các con gái biếu để mẹ chữa bệnh và dưỡng già nhưng bà không dùng tới, tiền chữa bệnh bà cũng dè xẻn để đi giúp "người ngoài". Bà nói với chồng con là số tiền bà để đi khám chữa bệnh và mua thuốc và đúng như “kịch bản” mấy ngày sau đó, bà An lại cầm sổ bảo hiểm, khăn gói xống áo vào viện vài hôm cho đúng với "kịch bản" rồi lại về. Thế nhưng mới đây, bí mật của bà cũng bị "lộ" khi những lá thư cám ơn của đồng đội, của chính quyền địa phương gửi về nhà. Rất may rằng các cô con gái ủng hộ còn ông Tài thì "trách" yêu vợ không cho ông tham gia cùng. Có được sự cổ vũ của gia đình, bà An thêm phần nao nức, dù ở cái tuổi 65 nhưng lúc nào bà cũng vui vẻ, máu nóng trong công tác của hội, của phường Quan Hoa (Hà Nội). Điều mà bà An trằn trọc nhất là không thể trợ giúp hết những đồng đội, những cựu nữ TNXP quá lứa lỡ thì, có hoàn cảnh khó khăn... Bà Lê Thị An Được biết, tại Quảng Hợp, Quảng Xương, Thanh Hóa là nơi bà An dành một số tiền lớn để viện trợ quê hương. Chủ toạ UBND xã Quảng Hợp, ông Đỗ Ngọc Toàn cho biết: "Bắt đầu từ năm 2003, bà Lê Thị An đã ủng hộ cho 10 thôn của xã số tiền gần một tỷ đồng để làm đường, trạm y tế, nhà văn hóa, đóng góp các quỹ khuyến học, lập ra quỹ cứu đói cho những hộ thiếu đói mùa giáo hạt trong xã. Đặc biệt, một quỹ khuyến học mang tên bà được lập ra để cổ vũ, giúp đỡ tinh thần học tập của con em địa phương. Bên cạnh đó, bà An cũng đã tặng sổ hà tằn hà tiện và xây dựng nhà nghĩa tình cho một số gia đình cựu chiến binh có hoàn cảnh khó khăn". Đáng chú ý là việc xây dựng lại nhà tình nghĩa cho một số cựu chiến binh không nơi tựa như hai anh em ruột Vũ Đình Am đã được bà hỗ trợ xây một ngôi nhà trị giá 50 triệu đồng. Đồng thời bà cũng đã hỗ trợ gạo thêm cho ba gia đình nghèo của thôn Hợp Bình có gạo ăn vào dịp đói kém. Là thương binh 4/4, nhiều năm nay bà An mang trong mình những vết thương ở nơi cột sống đã hai lần phẫu thuật nâng xương lên, căn bệnh parado ác tính, những vết bỏng từ bụng trở xuống vì bom Napan vẫn hành hạ bà khi trái gió trở trời. Nhưng những vết thương ấy vẫn không khiến bà ngừng đi và dự các hoạt động của hội TNXP Hà Nội. Hiện tại, bà An đang là Phó ban hội TNXP khu vực Hà Nội. Nhiều năm nay bà đã tự bỏ tiền và kết hợp với đoàn TNXP, hội Truyền thống và Giáo dục lịch sử Việt Nam tổ chức những chuyến đi tìm hài cốt liệt sĩ. Bà còn tài trợ cho rất nhiều chuyến đi về nguồn cho các cựu chiến binh, TNXP Trường Sơn đi vào Quảng Bình, thành cổ Quảng Trị để tri ân, họp mặt đồng đội từng chiến đấu năm xưa.
Thanh Lê |
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
Nữ cựu chiến binh 10 năm giả ốm làm từ thiện
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét