Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Chiêu tống tiền người nhà của con nợ sòng bài

Hàng trăm sòng bài dọc tuyến biên giới Việt Nam - Campuchia mọc lên như cỏ mùa mưa đã băm nhỏ thị phần, hút nguồn tiền từ khách chơi người Việt. Số lượng khách từ Việt Nam vào sòng bài Campuchia không giảm nhưng số lượng sòng bài tăng lên khiến hiện tượng ế ẩm đổ dồn về các sòng cũ.

Để tồn tại, các chủ sòng mở cửa cho lực lượng cho vay nóng (chủ sổ) đang lang thang bên ngoài cửa sòng được bước vào sòng trở thành một "cổ đông". Muốn vào sòng cho vay, mỗi chủ sổ phải ký quỹ cho chủ sòng từ 100 triệu đồng trở lên. Khi trở nên "cổ đông" của sòng, chủ sổ được chủ sòng giao cho một phòng nghỉ trong khách sạn gọi là phòng "chết".

Sự kết liên này, đôi bên đều có lợi. Chủ sổ muốn có nhiều khách vay thì phải tìm nhiều cách cuộn khách "ngu" vào sòng. Họ thuê lực lượng taxi "mù", xe ôm đưa khách từ Việt Nam vào tận sòng để "trấn lột". Kể như chủ sòng "ăn nước nhất". Khách tay trắng, chủ sổ "ăn nước nhì" bằng cách rót lời đường mật vào tai để khách vay tiền. Khách gật đầu vay tiền, kể như đã dùng mạng mình thế chấp. Ngay sau khi khách vay tiền, chủ sổ thuê một “cái bang” kè sát khách để thu tiền lãi xâu.

Có lẽ trên thế giới, chỉ có ở các khu casino dọc biên cương Việt Nam - Campuchia mới "đẻ" ra một hạng người được gọi ẩn dụ là "cái bang". Ở đây, khách chơi bài là thượng đế, thuộc từng lớp cao nhất, được trọng vọng nhất vì họ là "con bò sữa" nuôi dưỡng quờ hệ thống sòng bài. Còn “cái bang” thuộc tầng lớp thấp nhất, mạt hạng nhất, được xếp dưới đáy sâu nhất của từng lớp sòng bài. Họ đã từng là khách chơi bài bị cháy túi, không dám về quê, sống vật vạ ký sinh sòng bài, hành khất, làm mướn để thỏa cơn nghiện bài. Ai thuê gì, “cái bang” cũng làm. Chủ sổ đã thuê những “cái bang” vật vờ này kè sát khách vay tiền.

Mỗi ngày làm giám sát con nợ, “cái bang” được chủ sổ trả 500.000 đồng và 5% tổng số tiền lãi xâu. Tiền lãi xâu là chiếc thòng lọng siết cổ khách vay tiền một cách êm ái nhưng tàn bạo nhất trong thảy các kiểu tàn nhẫn ở sòng bài. Sau khi vay tiền, khách chơi bài phải đóng tiền lãi xâu từng ván một. Khách vừa ăn 100.000 đồng, “cái bang” thu ngay 15.000 đồng tại bàn để nộp cho chủ sổ. Nếu thua thì không thu. Với cách thu lãi như vậy, 101% khách vay đều biến thành con nợ hết khả năng chi trả.

Khi đồng tiền vay cuối cùng chui vào hộp chứa tiền tài “đì lơ”, vị khách thượng đế rơi tõm xuống ngay địa ngục. Họ bị “cái bang” khoác vai dìu một cách rắn rỏi lên căn phòng "chết" chờ người nhà mang tiền sang chuộc mạng. Khi trở thành khách của “phòng chết" con nợ không còn dịp bước ra khỏi cửa sòng bài. Trễ một ngày, số tiền nợ sẽ được cộng thêm 10% lãi.

Lân là một lưu linh lâu năm tại sòng Kings Crown bảo “phòng chết" của chủ sổ là một phòng ngủ như bao lăm phòng ngủ khác của khách sạn hạng 3 sao, nằm ở tầng trệt. Một người đàn ông trạc 40 tuổi, tên Phong, chủ một cửa hàng bán linh kiện xe hơi ở quận 5, TP HCM đang ngồi nem nép ở mép giường. Bên cạnh ông Phong là “cái bang” Sơn đang ngồi mặc nhiên. Cả hai đều có vẻ rất thân thiện.

Sau 10 phút "hành tội", Sơn và ông Phong trở lại giường trò chuyện vui vẻ.

Thốt nhiên Sơn hỏi ông Phong: "Tiếp tục nghen?". Ông gật đầu rồi móc điện thoại ra bấm số. Trong khi bấm số, người đàn ông nói khẽ với Sơn: "Mày nhớ nói với vợ tao là tương lai tao bị tháo khớp ngón tay nghen". Sóng điện thoại đã kết nối, ông Phong mếu máo khóc, run rẩy: "Em ơi cứu anh với! Tụi nó đánh anh sắp chết rồi". Sơn giật điện thoại hét: "Chị đã trễ hẹn một tuần rồi. Bữa nay chẳng thể trễ hẹn được nữa. Chiều nay tôi chưa có tiền thì ngày mai chị nhận được ngón tay của chồng chị đó".

Vừa nói, Sơn vừa cầm một cái bao chứa lổn nhổn lon sữa bò rỗng đánh tới tấp vào lưng người đàn ông. Những lon sữa bò rỗng va vào nhau xủng xoảng rất ghê rợn nhưng kiên cố là không làm đau nạn nhân. Ông Phong thét từng cơn vào điện thoại: "trời ơi đất hỡi, chết tôi rồi! Đau quá! Đừng đánh tôi nữa, chiều nay vợ tôi mang tiền qua mà". Người vợ bất hạnh của ông có nhẽ đang đứt từng khúc ruột vì nghĩ chồng mình sắp bị tra tấn đến chết.

Lân khẳng định: "Những người vay tiền thế mạng chịu hợp tác thì không ai nỡ đánh đập, chặt ngón tay, tháo khớp chân hay bán nội tạng. Quơ những thứ đó, đa phần đều do chính người thế mạng yêu cầu. Năm 2010, thằng Tuấn vay tiền thế mạng. Vay 3 lần đầu, gia đình chịu gửi tiền chuộc. Lần thứ tư, gia đình nó dứt khoát không chuộc nên nó tự đạo diễn vở kịch tháo khớp ngón tay. Nó bị té xe gãy ngón tay sẵn.

Chính Sơn là người chở thằng Tuấn đi nhờ thầy thuốc Campuchia tháo khớp ngón tay cho nó. Chính thằng Tuấn lấy ngón tay bỏ bao thơ rồi đọc nội dung cho Sơn viết thư đe dọa gia đình nó. Giờ thằng Tuấn cũng là một “cái bang” lê lết quanh năm suốt tháng ở đây".

Cá biệt một số trường hợp vay hàng trăm triệu đồng nhưng có ý định quịt thì chủ sổ cũng không thèm đánh cho bẩn tay. Sau khi tìm đủ mọi cách để lấy lại tiền không được, chủ sổ đành ra lệnh cho “cái bang” đưa nạn nhân lên Svayrieng cách biên thuỳ hơn 100 km, lột quần áo trần truồng rồi thả rông ở một bãi đất trống để nạn nhân tự đi bộ về Việt Nam.

Khoảng 11h ngày 27/8, Phạm Văn Hậu (32 tuổi, cư ngụ ấp An Hòa, xã An Ninh Tây, huyện Đức Hòa, Long An) đã bất thần dùng rựa chém bố mẹ ruột trọng thương rồi tự cắt gân tay, uống thuốc độc trầm mình. Hung phạm được lối xóm đánh giá là một thanh niên hiền từ. Căn do khiến Hậu manh động cuồng sát bác mẹ xuất phát từ đứa em trai hỏng tên Phạm Văn Sáu.

Sáu thường lê la các sòng bài bên kia cửa khẩu Mộc Bài chơi hết ngày này sang tháng khác, bỏ mặc vợ cùng đứa con trai mới 2 tuổi cho bác mẹ lo. Tháng 7/2012, bỗng nhiên Sáu gọi điện từ bên kia biên giới về cho mẹ khóc lóc rằng đánh bài thua hết tiền nên vay thế mạng 7 triệu đồng, tính luôn lãi là 10 triệu đồng. Nếu không chuộc Sáu sẽ bị giết chết, đi kèm là màn kịch bị tra tấn dã man hù dọa gia đình.

Bố mẹ và anh chị nháo nhào đi vay mượn tiền để chuộc mạng cho Sáu. Vì gia đạo nghèo khó nên việc vay 10 triệu đối với bác mẹ Sáu rất khó khăn. Khi mọi người còn đang chuẩn bị sang Campuchia thì Sáu trở về lành lặn. Thấy mọi người lo âu, Sáu còn cười cợt: "Giả bộ vậy để coi mọi người còn thương Sáu nữa hay không".

Chủ sổ cho Sáu vay tiền khẳng định: "ba má nó là người cùng xóm. Chỗ quen biết ai thèm giam giữ nó làm gì. Tui biểu nó về kiếm tiền qua trả. Nó không chịu mà đòi dựng vở kịch tụi tui đánh đập, giam nó để khảo tiền gia đình. Nó khảo không được tự mò về nhà".

Về nhà vài hôm, Sáu lừa lấy một chiếc xe gắn máy khác của gia đình đem bán rồi lại qua casino. Vài ngày sau, Sáu lại hết tiền điện thoại về nhà khóc lóc, gào thét bảo cha mẹ chạy vạy 20 triệu đồng để chuộc mạng. Ba má Sáu lại một phen nháo nhào chạy tiền.

Các anh chị của Sáu tức giận không gom tiền cứu Sáu như lần trước nữa. Hậu cũng lên tiếng phản đối việc lo lắng quá đáng của bác mẹ. Tuy thế, bà mẹ vẫn xót lòng đi nề từng đứa con cho bà mượn tiền. Trong cơn bức xúc, Hậu nổi cơn điên loạn ra tay hạ sát cha mẹ rồi tự tử.

TheoAn Ninh Thế Giới


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét