Đứa con chưa một lần họp mặt 16 tuổi, tôi phải lòng một người đàn ông đã có vợ. Anh chẳng thể bỏ vợ để đến với tôi, còn tôi chẳng thể vì lý do anh đã có vợ mà hết yêu anh. Tuổi trẻ bồng bột, tôi sẵn sàng bỏ học và bỏ mặc cả tương lai phía trước để đi theo tiếng gọi của con tim. Ngày ấy, ngày mai của tôi đang rất rạng rõ. Tôi là học sinh trường chuyên của tỉnh, cha mẹ đều là cán bộ có chức tước, kinh tế gia đình khá giả. Với sức học của tôi, cha mẹ hứa hẹn sẽ cho tôi học đại học ở nước ngoài. Nhưng những ước mong đẹp đẽ ấy đều sụp đổ tan tành khi tôi yêu anh – một viên chức dưới quyền của bố. Anh thẳng lái xe đưa bố về nhà, rồi tiện chở tôi đi học thêm. Nhiều lần như thế, câu chuyện giữa chúng tôi trở thành thân tình, và tôi yêu anh lúc nào không hay. Dù biết anh đã có gia đình với một người vợ đảm đang và cậu con trai đẹp nhưng tôi vẫn không thể dừng lại. Tôi ôm mộng một ngày nào đó, anh sẽ vì ái tình mà cho tôi một danh phận chính đáng. Nông nổi, xốc nổi, tôi đã dành tất cả cho anh, cho tình đầu đời. Và giọt máu của anh lớn dần trong tôi. Thời đó, chuyện không chồng mà chửa là chuyện động trời, nhất là đối với một gia đình như gia đình tôi. Tôi hổ ngươi không dám đến trường, vì thế mà chuyện học hành cũng dở dang. Ba má đau lòng, sợ tiếng rằng nên giấu nhẹm chuyện tôi có thai, họ nghĩ ra một căn bệnh lạ để giảng giải với láng giềng và đưa tôi về ở quê ngoại cách đó hàng trăm cây số cho đến khi đứa trẻ ra đời. Ngày đứa bé ra đời, tôi oằn oại trong cơn đau vì sinh khó. Thầy thuốc thậm chí đã cảnh báo sẽ chỉ giữ được mẹ hoặc con. Tất nhiên ba má tôi không cần suy nghĩ, họ chọn tôi. Còn tôi thì lại van xin Bác sĩ giữ lại giọt máu của người tôi yêu. Nhưng thật may chung cuộc, đứa trẻ ra đời bình an và tôi cũng qua cơn nguy ngập. Trong suốt thời gian tôi đê mê ngất, bác mẹ tôi đã vội vã đem đứa trẻ đi cho một người nữ giới hiếm muộn mà họ tình cợ gặp trong bệnh viện. Tôi chưa một lần được nhìn mặt con gái bé bỏng của mình. Sau khi ra viện, tôi đã điên dại đi tìm con, nhưng mọi cầm của tôi đều bất lực vì người đàn bà đó như thể đã bốc hơi khỏi mặt đất này. Quá vô vọng, tôi nhiều lần muốn chết nhưng đều bất thành. Tôi giam mình trong phòng, cách ly tuyệt đối với thế giới bên ngoài suốt 3 năm. Điều mang tôi trở lại với cuộc sống, buồn đau thay, lại chính là sự ra đi của bố tôi. Bố tôi phát hiện bị ung thư gan khi đã ở tuổi di căn. Căn bệnh nan y hành tội, cộng thêm tâm trạng muộn phiền vì đứa con gái duy nhất đã làm bố tôi gục ngã. Mọi núm chữa trị đều không mang lại kết quả. Bố tôi ra đi, để lại cho mẹ con tôi một khoản nợ lớn. Từ ngày bố mất, công việc của mẹ cũng không còn thuận tiện, khoản nợ thì ngày càng lớn, lãi mẹ đẻ lãi con. Chúng tôi phải bán đi căn nhà mặt phố mà vẫn chưa trả hết nợ. Tôi buộc phải phụ mẹ kiếm tiền. Dang dở học hành, tôi chẳng kiếm được công việc nào đàng hoàng, chỉ thuần tuý chỉ là những công việc thuộc hạ như bưng bê, thu dọn, phục vụ quán xá. Có sắc lại mang dáng dấp của một tiểu thư con nhà giàu, dù làm công việc phục vụ nhưng tôi luôn được các khách nam ưu ái boa thêm tiền, nhiều khi số tiền kiếm ngoài ấy còn nhiều hơn cả lương hướng hàng tháng. Tiền boa của khách càng nhiều, tôi càng ý thức được vẻ bề ngoài của mình và thấy rằng đó quả là một món hời hái ra tiền. Nghề phục vụ quán ăn nhanh chỉ còn là cái cớ, sau giờ làm, tôi hẹn hò với các vị khách và dần trở thành gái bao của họ. Tiền lúc ấy kiếm ra thật dễ dàng, nhưng tôi cũng tiêu đi mau chóng. Tôi mải ăn chơi, không giúp đỡ được nhiều cho mẹ, nên tôi lúc nào trông cũng như một tiểu thư sành điệu, còn mẹ lại có dáng lam lũ, khốn cùng, già nua. Tuổi trẻ của tôi đã trôi đi trong vòng xoáy của tình ái và tiền nong. Lúc tôi giật thột nhìn lại, mẹ đã quá già yếu để tiếp chuyện chiến đấu với đời và với đứa con gái bất kham. Trước khi tắt hơi, mẹ nói cho tôi một làm mai để tôi đi tìm đứa bé gái năm xưa. Tôi đã òa khóc, vừa giận, vừa thương mẹ. Chỉ còn một mình trên đời, tôi không tha thiết với cuộc sống, ý định đi tìm đứa con đã mất cũng dần nhạt nhòa, nó chỉ thỉnh thoảng trở lại như một vết đau nhức nhối giây phút. Tôi vẫn nghe ngóng tin của con, nhưng không còn hy vọng nhiều như trước, dù sao cũng quá nhiều năm đã trôi qua, và biết đâu, côn tôi giờ đang có một cuộc sống hạnh phúc. Cuộc hội ngộ cay đắng Tuổi trung niên, tôi không còn được nhiều đàn ông ưu ái nữa. Tiền bạc cũng theo đó mà ít đi. Không chịu cảnh túng, tôi day trở bằng cách làm… má mì truyền nghề và môi giới cho các cô gái trẻ mại dâm. Nghề đó khiến tôi sống khá thanh nhàn và đảm bảo mức tiêu pha hoang toàng. Dù biết cái nghề này luôn bị từng lớp coi khinh, nhưng tôi vẫn tự nhụ rằng đó là tôi đang giúp các cô gái trẻ thoát nghèo, bởi phần nhiều họ đều có tình cảnh khá éo le. Họ hầu hết là gái quê, nghèo và đáng thương. Người thì bố phải chạy thận, người thì có mẹ xạ trị ung thư, người thì phải nuôi một đàn em đang tuổi ăn, tuổi lớn…
Tôi cố tạo điều kiện để cô gái có thu nhập ổn định, chúng tôi dần trở nên thân thiết. Cô gái nói tôi không chỉ là ân nhân mà cô còn coi tôi như người đã sinh ra cô lần thứ hai. Tôi rất ưng về tình cảm đó. Cho tới một hôm, tôi ngẫu nhiên thấy vết bớt trên vai cô gái, khi cô mặc chiếc áo hai dây chuẩn bị cho cuộc đi khách. Tôi sững người, đó là dấu hiệu mà mẹ đã nói với tôi khi bà trút hơi thở chung cục, một vết bớt đỏ hình tam giác trên vai. Tôi gọi giật cô gái trẻ lại và nằng nặc muốn đến thăm mẹ cô. Sau chút băn khoăn, cô gái cũng đồng ý. Và người mẹ đang nằm trên giường bệnh ấy đã lào thào kể mọi chuyện với tôi. Bà nghĩ rằng không còn sống được bao lâu nữa nên muốn con gái tìm được chỗ dựa với người mẹ đã sinh ra nó. Bà không có con cũng vì căn bệnh tim, và bà chính là người phụ nữ đã bế con tôi đi khỏi bệnh viện năm đó. Trong lòng đã chắc lắm, nhưng tôi vẫn muốn có bằng cớ khoa học, tôi đi làm xét nghiệm ADN và chờ kết quả. Cầm tờ giấy kết quả chứng thực huyết thống trên tay, tôi như rụng rời. Tôi đã tìm được con gái sau bao năm thất lạc, chỉ có điều cuộc thế con tôi sao mà trớ trêu, chua chát đến thế. Chính tôi đã gây nên nghiệp chướng ấy chăng? Tôi tủi hổ với lối sống của mình và thấy mắc tội với con. May rằng con gái tôi là đứa hiếu thảo và hiểu chuyện, nó đã bỏ qua tuốt luốt để nhận lại sức mẹ không ra gì như tôi. Lần trước tiên được ôm máu thịt của mình, tôi sung sướng đến lặng người. Sau biến cố ấy, tôi giải nghệ, bán hết tài sản để chữa trị cho người mẹ nuôi của con gái rồi về quê, ba người nữ giới sống cùng nhau trong căn nhà ba gian với mảnh vườn thái bình. Dù vật chất không được như trước, nhưng nương tựa vào nhau, chúng tôi vẫn thấy mình may mắn và chứa chan hạnh phúc. Theo Hôn Nhân & Pháp Luật |
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013
Mẹ bàng hoàng nhận con trong đám cave
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét