Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

KTS Richard Rogers tròn 80 tuổi: 'Nhà máy lọc tốt hơn dầu' Paris vượt mặt tháp Eiffel

Khi khánh thành năm 1977, ở giữa thủ đô Paris (Pháp), Trung tâm Pompidou đã bị giới phê bình chỉ trích gay gắt.

Công trình bằng kính và thép này tọa lạc tại khu Beaubourg, thuộc quận 4. Rất nhiều người đã phản ứng với cái “nhà máy lọc dầu” này (do công trình có quá nhiều đường ống) trong một quận lịch sử ở Paris. Thế nhưng, ngay từ những ngày đầu, trọng tâm Pompidou đã đón được tới 25.000 du khách/ngày và năm trước hết, đã có 6 triệu khách tham quan. Công trình đã nức tiếng còn hơn cả tháp Eiffel.


Kiến trúc sư Richard Rogers với mô hình trọng điểm Pompidou.

Vô tình tạo tuyệt tác

Năm 1969, kiến trúc sư người Anh Richard Rogers, lúc đó mới 36 tuổi, đã tham gia cuộc thi thiết kế trọng điểm Pompidou, cốt do những lời thuyết phục của bạn bè, trong đó có kỹ sư xây dựng Ted Happold và kiến trúc sư Renzo Piano.

Thời điểm đó, công trình mang tên trọng điểm Beaubourg và được xây dựng theo đề xuất của Tổng thống Pháp Georges Pompidou.

Richard George Rogers (sinh ngày 23/7/1933 tại Florence, Italia) là một kiến trúc sư hiện đại người Anh. Các công trình của ông đi theo chủ nghĩa công năng với phong cách high-tech. Năm 2007, ông đoạt giải Pritzker, giải thưởng được coi là giải  dịch vụ thiết kế thi công trần vách thạch cao  Nobel Kiến trúc.

Cuộc thi có tỷ lệ chọi cao, lên tới 1/681. 1 tháng sau cuộc thi, điện thoại của Rogers reo vang. Người gọi là Piano. “Rogers, cậu ở đâu đấy? Chúng ta đã chiến thắng trong cuộc thi thiết kế rồi” – Rogers kể lại.

Thật khó tin, bởi bản thiết kế của Piano và Rogers không giống với bất cứ bảo tồn hay trọng điểm văn hóa nào khác. Tòa nhà chính của trọng tâm Pompidou có 8 tầng, mỗi tầng có diện tích sàn 7.500 m², ngoài ra còn có 2 tầng hầm. Mặt ngoài của tòa nhà được bố trí rất nhiều ống, cột. Các hệ thống ống đều được sơn màu theo chức năng: các ống điều hòa có màu xanh da trời, các ống nước có màu xanh lá cây còn các đường ống điện có màu vàng. Riêng hệ thống cầu thang ngoài trời được đặt trong một ống màu đỏ. Các ống màu trắng là hệ thống thông gió của tầng ngầm.

“Piano nói rằng chúng tôi là những chàng trai dở tệ trong giới kiến trúc. Nhưng khi Tổng thống Pompidou xem bản thiết kế của chúng tôi, ông tuyên bố: ‘Thiên hạ sẽ còn bàn nhiều về công trình này’. Sau đó, chúng tôi đã ở Paris trong 5 năm, để thúc đẩy công trình này đi đúng tiến độ, trong khi kinh phí không bị chi quá mức. Đó là một thành công lớn” – Rogers san sẻ.


Pompidou Centre

Gặp nhiều thách thức khi xây dựng

Do trọng điểm Pompidou là một bản thiết kế mang tính tiên phong, nên khi xây dựng, người ta đã gặp không ít thách thức, đặc biệt là khi kinh phí bị cắt giảm xuống còn một nửa. Khó khăn như vậy, nên Rogers và Piano phải dựa vào sự khéo léo của Peter Rice, một kỹ sư xây dựng trẻ người Ireland.

Năm 1977, trọng tâm Pompidou chính thức được khánh thành trong buổi lễ có sự tham gia của Tổng thống Valery Giscard d'Estaing (lúc đó, Pompidou đã hết nhiệm kỳ Tổng thống). Nó đã ngay thức thì bị giới phê bình chỉ trích. Họ gọi đây là “nhà kho nghệ thuật”, “nhà máy gas” và “nhà máy lọc dầu”.

Tuy nhiên, Trung tâm Pompidou đã trở thành một trong những công trình chủ chốt của thời kỳ nửa sau thế kỷ 20. Ngoài việc cung cấp cho Paris một thư viện cần thiết và một không gian triển lãm có tính co giãn, trọng tâm còn có một rạp chiếu bóng có thể làm phòng hòa nhạc, khu vui chơi thiếu nhi, quầy rượu và nhà ăn. Hiện giờ, đây là một trong những công trình đón được nhiều khách tham quan nhất châu Âu. Nó thu hút được 7 triệu du khách/năm, tức còn nhiều hơn cả lượng khách của bảo tồn Lourve và tháp Eiffel cộng lại.

Việt Lâm (tổng hợp)
Thể thao & Văn hó a


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét