Nằm xa những hình dong của tôi, khu phố này thậm chí còn an toàn hơn những khu phố khác trong khu phố cổ Cairo
Đặt chân đến đây, tôi có cảm giác đang sống lại những giây phút hồi hộp khi xem một bộ phim kinh dị, kiểu “evil dead” hay “resident evil”, “walking dead”, hay clip “thriller” của Michael Jackson.
Và sửng sốt hơn nữa là sự tổ chức rất quy củ của cả khu thành phố : mỗi một khoảnh tha ma được tổ chức như là một khu phố riêng , có người bảo vệ và có “bảo kê” đi thu tiền sử dụng đất hàng tháng. Người chết “chuyển nhà” thì người sống phải khăn gói.
Vậy thì những người sống ở đó thì sẽ thế nào? Đẩy họ đi đâu? …Tôi không tin rằng chế độ đãi ngộ của chính phủ dành cho các hộ gia đình ở đây sẽ làm vừa lòng tất tật. Đáng ngạc nhiên là tivi có ở mọi nơi và ăng ten chảo parabol không phải là hiếm.
000 người từ bỏ nông thôn chuyển lên khu này sinh sống với hy vọng sẽ tìm được cuộc sống khá khẩm hơn. Sống ở nghĩa trang chí ít thì tiền thuê nhà rẻ (chỉ có 6usd/tháng) và có điện nước
Đứa ở thì đóng cho gia đình chủ phần mộ một ít tiền và họ củng bảo đảm rằng phần mộ cũng có ai đó mong tránh khỏi ăn cắp. Thế thì sống kiểu gì? Và còn một điều nữa, những chủ đầu tư đang cho trang thiết bị công trường đến phá mộ để chuyển di đi.
Khi nghĩ tới việc ở cạnh nghĩa trang, tôi hay liên tưởng đến khu phố tha ma Văn Điển, nhưng những điều kiện vệ sinh ở đây lại rất tốt thậm chí còn tốt hơn những khu ổ chuột khác ở thủ đô.
Nằm không xa pháo đài Salah El Din là một khu phố ổ chuột đồ sộ có biệt danh là “thị trấn chết”, tên như vậy vì đây vốn là một khu tha ma rộng lớn mà người dân địa phương định cư ngay trong đó. Chuyển đến các căn hộ do chính phủ cấp thì sẽ phải trả 200 usd/tháng và thậm chí ở đó còn chẳng có điện nước. Kế hoạch này rất tốn kém và cúng dấy lên không ít những quan điểm trái chiều.
Từ năm 2001, chính quyền địa phương đã có kế hoạch di chuyển tất các phần mộ ở đây để xây lại một khu công viên công cộng
000 phần mộ sẽ được chuyển đến khu phố mới, cách nội thành Cairo khoảng hơn 10km. 80% hộ dân cư sở hữu một ngôi nhà cho riêng mình và có toalét bên trong. Trong khi các tòa nhà của Cairo hiện đại có thiên hướng mọc ngày một cao hơn, các ngôi nhà ở đây không cao quá 1 tầng. Tổng cộng, sẽ có khoảng 110. Người dân địa phương bảo tôi rằng phần lớn các ngôi nhà ở đây được cung cấp điện và nước.
Muốn sống cạnh một ngôi mộ ở đây, người ở phải có những hợp nhất cụ thế với gia đình người quá vãng của phần mộ đó. Sự rầm rĩ của công trường có ảnh hưởng rất lớn đến sự thăng bình của khu phố và đặc biệt là sự an nghỉ của những người quá cố dưới mặt đất
Dù muốn hay không, những người sống ở thị trấn chết sẽ đều phải ra đi.
Trước khi tôi đặt chân đến đây, tôi tưởng rằng tôi sẽ không được chào đón nhiệt tình bởi người bản địa. Làm thế liệu có gì đó không đúng với lương tâm ? Medulich. Do bùng nổ dân số ở thủ đô và sự thiếu quan tâm của chính quyền địa phương đến trợ cấp nhà ở, nhiều gia đình phải chuyển đến sống cạnh bãi tham ma. Nhưng thực tế lại khác, tôi nhận được những tiếng cười hồn nhiên của những đứa trẻ chơi bóng trong khu nghĩa địa, những người phụ nữ đang phơi áo quần bên cạnh bia mộ bằng đá…tôi thậm chí còn được một chủ quán trà mời ngồi uống với ông ta và ông ta tuôn một tràng tiếng ảrập mà tôi chẳng hiểu mô tê gì…nhưng tôi cũng đoán là ông ta hiếu khách nên mới mời người lạ như vậy Nhà ở trong mồ mả cho thuê!! Đừng tưởng ở trong bãi tham ma thì điều kiện sống sẽ thiếu thốn.
Hàng năm, có đến 250.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét